Lúa chín cúi đầu, sông sâu tĩnh lặng
Linh Tinh

Lúa chín cúi đầu, sông sâu tĩnh lặng

Lúa chín cúi đầu, sông sâu tĩnh lặng…
Và càng trưởng thành, con người ta càng phải nói ít đi và làm nhiều hơn!

Khi lúa còn xanh, lúa ngẩng cao đầu chót vót và thường tự vỗ ngực xưng danh để khẳng định mình. Thế nhưng bên trong bông lúa mới chỉ thơm mùi sữa.
Càng dần già, trải qua những mưa nắng bão bùng, cây lúa ấy mới thực sự trưởng thành và không còn bốc đồng như trước nữa.

Lúa lúc này mới thực sự là lúa, cúi đầu nhưng đã tích lũy đủ chín bên trong!

Lúa chín cúi đầu, sông sâu tĩnh lặng
Lúa chín cúi đầu, sông sâu tĩnh lặng

Sông cũng vậy. Chỉ có những con sông sâu, biết hạ mình xuống thì trăm vạn con sông con suối khác mới róc rách chảy về.

Phàm làm người, khi đã trưởng thành thì càng phải nói ít đi và làm nhiều hơn. Tạo ra giá trị chứ không phải buông những lời sáo rỗng. Nhất là đàn ông! Đàn ông lại càng phải thế!
Sự từng trải của người đàn ông không hẳn chỉ là dựa theo số tuổi hay năm tháng. Mà là do những vấp váp mà họ đã từng trải qua trước đây.

Khi ấy họ đã thực sự hiểu được mình, hiểu được người, và hiểu được đời. Họ không chọn cách nói nhiều và tự tôn mình nữa. Thay vào đó họ kiệm lời hơn. Nhưng một khi đã nói thì luôn nói được – và làm được. Chắc nịch và kiên gan!

Đàn ông trưởng thành chọn cách bền bỉ phụng sự cho lí tưởng!

Sưu tầm

P/s: KHÔNG CÓ MỢ CHỢ VẪN ĐÔNG 
ĐỪNG NGHĨ VÀI TRÒ CỦA MÌNH LÀ QUAN TRỌNG VÀ KHÔNG AI THAY THẾ ĐƯỢC 

Tui là jamesblackvn!

Gửi phản hồi

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.